Tuesday, January 11, 2011

Mùa đông chèo thuyền trên hồ Tuyền Lâm

Khám phá hồ bằng thuyền, du khách sẽ có dịp thưởng ngoạn một Đà Lạt khác, cũng như cảm nhận rõ hơn không khí mát rượi của tây nguyên vào giữa trưa.
Nằm cách Đà Lạt 5km về hướng Nam, giữa rừng thông trùng điệp, hồ Tuyền Lâm là một hồ nước khá rộng và nhiều ốc đảo. Ngược theo dòng nước, hồ Tuyền Lâm được tạo thành bởi dòng suối Tía và thượng nguồn sông Đa Tam từ núi Voi đổ về.
Nếu nhìn từ cáp treo hay nhìn từ trên cao, hồ Tuyền Lâm như một đại dương thu nhỏ với mỗi ốc đảo trên hồ là một châu lục thì khi chọn loại hình du thuyền khám phá hồ, du khách sẽ cảm nhận được cái bao la giữa trời và mặt nước, cảm giác hòa mình hoàn toàn vào thiên nhiên, thư giãn hoàn toàn. Và cũng từ góc nhìn ấy, du khách sẽ phát hiện có một Đà Lạt rất khác. Dốc, đồi như cao hơn, không gian như mênh mông, trải rộng hơn.
Mùa đông chèo thuyền trên hồ Tuyền Lâm
Mùa đông chèo thuyền trên hồ Tuyền Lâm
Mùa đông chèo thuyền trên hồ Tuyền Lâm
Mùa đông chèo thuyền trên hồ Tuyền Lâm
Mặt hồ rộng mênh mông.
Mùa đông chèo thuyền trên hồ Tuyền Lâm
Mùa đông chèo thuyền trên hồ Tuyền Lâm
Thanh bình với sự bao la của hồ, màu xanh của nước và của những chiếc thuyền nằm chờ khách trên bến.
Mùa đông chèo thuyền trên hồ Tuyền Lâm
Hay những “chú thiên nga” trắng xóa vung vẫy giữa hồ.
Mùa đông chèo thuyền trên hồ Tuyền Lâm
Xuất phát.
Mùa đông chèo thuyền trên hồ Tuyền Lâm
Thưởng ngoạn một vẻ đẹp khác của Đà Lạt khi du thuyền trên hồ.
Mùa đông chèo thuyền trên hồ Tuyền Lâm
Len lỏi giữa những ốc đảo.

Wednesday, January 5, 2011

Hoa phù dung

Loài hoa này sớm nở tối tàn nên bị mang bao nhiêu tiếng không hay: Nào là bị gán cho các cô gái xinh đẹp nhưng đỏng đảnh, dễ thay lòng đổi dạ; nào là bị coi như biểu tượng của sự thay đổi khó lường "Sáng nắng chiều mưa buổi trưa gió bão"...





Thật tội cho một loà hoa đẹp!

Đó là ý nghĩa con người gán cho nó thôi, chứ thực ra Phù Dung đẹp lắm. Buổi sáng, hoa trắng muốt một màu thanh khiết...

Đến trưa thì dần dần đổi sang màu hồng đỏ.

Cái màu hồng cứ rõ dần, sẫm dần, xâm lấn dần các cánh hoa

Đến chiều tối thì cả bông hoa là một màu hồng, nhưng nhạt dần vì đã hết nắng...

Rồi hoa rũ xuống, tàn lụi...

Kết thúc cuộc đời ngắn ngủi của một loài hoa đẹp!
Có phải chăng cũng là "Hồng nhan bạc mệnh"? Hic.

Chuyện của hoa Phù Dung
Kể cũng lạ thật! Nó là hoa Phù Dung. Sao cũng là hoa, mà nó lại tài ba đến thế? Nó biến màu như có phép lạ ấy! Sáng – màu trắng, trưa – màu hồng, chiều – màu đỏ. Nó soi bóng xuống khúc sông trong vắt.
- Này, nhà thông thái, cậu đi nhiều biết nhiều, có thấy ở đâu có loài hoa tài ba như tớ không?
- Không, không thấy!
- Suối róc rách trả lời.
Hoa Phù Dung ngả nghiêng cười.
- Đó! Nghe rõ chưa hả Kim Anh, hả Ban Hồng, hả Mẫu Đơn? Tớ là thiên tài nhé!
Hoa Kim Anh, hoa Ban Hồng và hoa Mẫu Đơn nhìn nhau ừ, cái giọng sao mà huyênh hoang, hợm hĩnh. Nhưng hắn có tài thật đấy! Mà có tài thì đáng phục, đáng kính nể lắm! Chứ sao nữa!
Kim Anh, Ban Hồng, Mẫu Đơn phục tài Phù Dung là phải. Kim Anh chỉ có màu trắng, Ban Hồng chỉ có màu hồng, và Mẫu Đơn chỉ có màu đỏ. Còn nó trong một ngày, nó tự biến hóa thành ba màu. Đúng là màu của nó, chứ không phải nó ăn cắp màu trắng của Kim Anh, màu hồng của Ban Hồng và màu đỏ của Mẫu Đơn.
Tài ba của nó đâu chỉ có dòng suối biết. Ngay cả Mặt Trời cũng nhìn thấy rất rõ. Buổi sáng, Mặt Trời dậy ở đầu suối soi vào nó, thấy đúng nó có màu trắng. Buổi trưa, Mặt Trời ở trên đỉnh thung lũng nhìn xuống thì thấy quả thật nó chuyển sang màu hồng. Và khi Mặt Trời lững thững về phía núi xa, ngoái lại thì màu hồng đã ngả sang màu đỏ rực rỡ.
Thế đấy, chẳng lẽ Mặt Trời nhìn nhầm à? Mặt Trời nhìn nhầm thì còn ra thể thống gì nữa!
Nhưng vào một ngày sau đó, Mặt Trời đi vắng rồi! Nhưng ô kìa…
- Phù Dung ơi – Ban Hồng lên tiếng – sao màu trắng của Phù Dung sớm nay nhợt nhạt thế, thua xa Kim Anh rồi!
Phù Dung nhìn Kim Anh rồi ngắm mình, ngơ ngác.
- Ừ nhỉ! Có lẽ nào lại thế?
Buổi trưa, Mẫu Đơn nghiêng nghé mãi Phù Dung rồi kêu lên:
- Phù Dung ơi, sao cậu không biến sang màu hồng đi!
Phù Dung rung rinh:
- Ừ, chờ chút nữa xem sao.
Một lát sau, suối róc rách.
- Kìa Phù Dung thiên tài, không biến màu được nữa à?
Phù Dung lại ngơ ngác và giọng nói lúng túng:
- Ừ nhỉ! Có lẽ nào lại thế này được?
Chiều xuống dần, Phù Dung uể oải ủ rũ. Nó hết nhìn sang Kim Anh, Ban Hồng và Mẫu Đơn, lại soi mình đáy suối. Vẫn là Phù Dung trắng nhợt thôi!
Phù Dung lẩm bẩm:
- Hay là có kẻ bất tài nào đã lấy trộm tài năng của ta rồi!
Nghe thể, suối ồ lên cười:
- Phù Dung ơi chẵng lẽ cậu mất trộm cái cậu không hề có à? Không có ánh nắng Mặt Trời, cậu mới đúng là cậu. Thử nhìn kĩ lại mình xem nào.
Phù Dung ngắm mình một lần nữa! Ừ, trắng nhợt! Hóa ra cái tài biến màu không phải của ta ư?

Ma Xuất hiện Tại Công Ty VNMB



Trích:
Vào lúc 10 giờ ngày 21/12/2010 tại công ty Việt Nam - Mộc Bài (VNMB) - Tây Ninh đã xảy ra một sự việc gây xôn xao và tâm lí bất an ( hoảng sợ ) cho hàng loạt công nhân...

Chuyện bắt đầu khi một nữ công nhân té ra giãy giũa và tự nhận mình là một người đã chết và đã hơn 280 tuổi, tên Cao Thị Hồng. Bà này giãy giụa và đòi phía công ty VNMB phải cúng cho gia đình bà ta 1 con lợn sống ( bà tự nhận là cả gia đình bà đều ở tại đây - gia đình đã khuất ).
Theo thông tin nhận được từ phía những người có mặt tại hiện trường thì phía công ty VNMB đã tiến hành cúng kiến nhưng do "lợn" quá bé nên những người cõi âm này không chấp nhận và tiếp tục nổi loạn và dọa rằng sẽ có 3 người nam, 2 người nữ chết nếu không đáp ứng được yêu cầu.




Hơn 10h30' bắt đầu có nhiều người té ra giãy giụa, bắt đầu tự nhận mình là người cõi âm và là những thành viên trong gia đình bà Hồng . Sự việc làm nhiều công nhân tại đó hoảng sợ, bỏ ra về. Một số công nhân bỏ ra về khi ra đến cổng thì té ra giãy giụa và tự nhận mình là người cõi âm ( thành viên gia đình bà Hồng ) như những người trước đó.
Liên tục hơn 20 người ... Phòng y tế lúc đấy chật kín người - Y Tá thì bật khóc !!!




Theo thông tin được biết một trong số những công nhân bị " hành " ấy đã bẻ cong cả một thanh sắt to tại phòng y tế .

Một thầy pháp cũng có mặt tại đó do người nhà của nạn nhân đưa đến - qua trao đổi với những người "cõi âm" thì những người này không chịu đi theo thầy pháp kia vì 1 lí do là "không có đầu" nên không thể đi. Nạn nhân cuối cũng bị "hành" cho biết họ cần được cúng vào 2 ngày " mùng 6 và 12 âm lịch".

Công an - bảo vệ - công nhân lúc đấy rất đông và hỗn loạn

Nhìn cảnh tượng một người phụ nữ giãy giụa mà cả chục người đàn ông không giữ nổi lúc đó bạn mới thấm thía.

Sau một hồi hỗn loạn tình hình có vẻ lắng lại và lúc này hình như công nhân đã về gần hết - vắng tanh.

Quả thật chỉ có những người có mặt tại hiện trường lúc đó mới cảm nhận hết những cảm giác rợn người. Có hay không khi trước kia tại nơi đây chính là một khu nghĩa địa.
Đây là một câu chuyện có thật 100% dưới sự chứng kiến của gần 3000 người tại đó.

Tuesday, January 4, 2011

Những câu chuyện ma quá giang !!

Trích:
Nhiều người đi trên đường khuya, vắng đôi khi bắt gặp ma và có khi trông rõ như người thật nên đôi lúc lại không nghĩ rằng mình gặp ma...
Nước ngoài: 

 
Dee Goss, người đã quả quyết mình trông thấy hồn ma đã mô tả lại như sau: "Tôi thấy con ma đội mũ trùm đầu, điều khủng khiếp là không có chân nên trông như lơ lững, trôi nổi dật dờ ngang qua con đường ngay trước mặt chúng tôi. Tôi đã thấy hình ảnh này rất rõ, có thể phân biệt từ chi tiết".
Vào những năm 1976, 1978, hồn ma trên còn được thấy lại nhiều lần trên đường và mới đây một hình ảnh về hồn ma với mũ trùm đầu lại xuất hiện và nhiều người đã thấy rõ ràng ngay trên con đường vòng của xa lộ gần cầu Stocks ở phía Nam Yourkshire (Anh Quốc). Hai người tuần cảnh ban đêm đã thấy một hồn ma với mũ trùm đầu (giống như hình ảnh đã thấy ở nhiều nơi) trên cầu Pearoyd, ngoài ra có đêm một trong hai người lại còn thấy một hình ảnh lạ lùng kỳ dị khi giữa đêm khuya thanh vắng bỗng có ba đứa bé im lặng nhảy múa quanh cột điện cao thế.
Trong Modern Mysteries of Britain còn ghi nhận những sự kiện đáng lưu ý về hồn ma xuất hiện trên đường, ở đây có sự khác biệt và linh hoạt hơn. Ấy là ma đón đường và xin quá giang (người Mỹ và người Anh thường gọi là Phantom Hitch Hiker). Sau đây là vài trường hợp có thật xảy ra:
Năm 1951, tại Lakenheath, căn cứ không quân ở Suffok, một cảnh sát đã lái xe quanh căn cứ vào ban đêm và đã thấy một phi công trong bộ quân phục xuất hiện giữa đường và làm hiệu muốn quá giang xe. Người cảnh sát dừng xe lại để cho viên phi công bước lên. Viên phi công này xin mồi lửa điếu thuốc, một khi ngọn lửa từ hộp quẹt lóe lên thì viên phi công biến mất, người cảnh sát kinh ngạc và rợn tóc gáy khi thấy cái ghế ngồi trong xe, nơi mà viên phi công vừa ngồi trống rỗng một cách dễ sợ. Về sau, qua cuộc điều tra, người ta được biết ở góc căn cứ này trước đã xảy ra một tai nạn thảm khốc, một chiếc quân xa đã đâm sầm vào một viên phi công trẻ tuổi đang trên đường đi bộ đến căn cứ. Nhìn ảnh chụp người lính Không Quân này, người cảnh sát lái xe đêm ấy đã khẳng định rằng đó chính là người đã xin quá giang và đã biến mất sau đó.
Trường hợp tương tự cũng đã xảy ra tại Oklahoma (Hoa Kỳ) vào mùa đông năm 1965. Lúc đó cô Mae Doria đang lái xe chạy trên xa lộ 20 hướng đông của đường Claremore thì gặp một cậu bé trạc độ 12 tuổi đứng bên đường đưa tay khoác khoác ra dấu chận xe lại, Mae hỏi cậu bé muốn về đâu, cậu bé đưa tay chỉ về phía trước và nói: "Nhà cháu ở đầu kia kìa". Cô Mae để cậu bé ra ngồi ở ghế sau, họ nói chuyện với nhau cho đến khi xe đến gần Pryor thì cậu bé ngỏ ý muốn xuống xe ở vị trí cống nước lớn gần đó. Khi đó Mea chạy xe chậm lại, cô lấy là lạ vì vùng này chẳng có nhà cửa gì cả còn cây cối thì lưa thưa, có nơi trơ trụi hoang vu vắng vẻ vô cùng. Khi đó, Mae Doria hỏi cậu bé: "Nhà cháu ở đâu?" cậu bé lại chỉ tay về phía trước và trả lời: "Nhà cháu ở đầu kia kìa!". Cô Mae Doria quay mặt về hướng mà cậu bé vừa chỉ nhưng chẳng thấy nhà cửa nào ngoài vùng đồng trống. Cô ngạc nhiên quay lại thì không thấy cậu bé ở trong xe nữa. Qúa kinh ngạc cô vội ngừng xe lại. Vậy cậu bé ra khỏi xe khi nào? Cô Mae Doria cảm thấy hoang mang, cô cứ nghĩ là cậu bé đã nhảy ra khỏi xe rồi nhưng tại sao cửa xe vẫn còn đóng chặt? Cô lái xe chạy quanh nhiều vòng nơi vùng đồng trống cạnh xa lộ nhưng vô ích, hình bóng cậu bé vẫn biệt tăm... Điều kỳ lạ là lúc ấy cô không cảm thấy điều gì khiến phải lo sợ hay kinh hãi cả. Nhưng sau đó cô mới cảm thấy rờn rợn trong người.
Hai năm sau, nhân lúc rảnh rỗi, gặp người đi thu tiền hơi đốt, cô Mae Doria kể cho anh ta nghe chuyện liên hệ đến việc cô gặp cậu bé quá giang và biến mất một cách lạ lùng ngày nào thì người này cho biết cậu bé mà cô gặp đã chở đi một đoạn đường là chuyện có thật và nhiều người lái xe qua đó cũng đã gặp trường hợp tương tự nghĩa là cậu bé xuất hiện xin quá giang xe về nhà nhưng nửa đường thì biến mất. Người đi thu tiền hơi đốt nói:
- "Tôi đã nghe chuyện về cậu bé này từ lâu. Đó chính là một hồn ma và sự việc này xảy ra từ lâu rồi, từ năm 1936 chớ không phải mới đây... "
Việt Nam:
Tại Việt Nam, không hiếm trường hợp đã xảy ra. Một vài thí cụ điển hình mà chúng tôi xin lược kể ra đây là những trường hợp hoàn toàn có thật do các nhân chứng trong cuộc kể lại. Ông Trùm Mày, nhà ở Nam Giao, Huế, chuyên nghề chạy xe kéo, loại xe này rất phổ biến khoảng thời gian 1939 đến 1945. Một đêm nọ, trời gần khuya, ông Trùm Mày định kéo xe về nghỉ nhưng tự nhiên thay vì kéo xe chạy về phía cầu Gia Hội để về Nam Giao (qua cầu Trường Tiền), ông ta lại kéo xe chạy theo đường Hàng Đường để về cống Kẻ Trài. Xe chạy một quảng, ông bỗng thấy một cô gái mặc bộ đồ trắng, đội nón lá vừa bước lên vừa đưa tay vẫy vẫy ra hiệu cho xe ngừng lại.




Ông Trùm Mày vội vã ngừng xe, cô gái có vẻ hấp tấp vừa đi vừa chỉ về phía trước vừa nói - tiếng nói nhỏ như sợ có ai nghe:

- Chở tôi về bến đò chợ Bao Vinh.

Ông Trùm Mày cố định thần nhìn cho kỹ mặt cô gái nhưng vì tóc cô để xõa nên chẳng thấy rõ mặt mày. Điều ông làm lạ là cô gái mảnh mai quá nên nhẹ tênh, ông kéo xe mà cảm thấy như chạy xe không. Qua khỏi cống Kẻ Trài và chạy độ hai mươi phút nữa, ông nghe tiếng trống trời khuya vọng lại.

Bất giác ông chạy chậm xe và ngoái cổ lại để hỏi chuyện cô gái, nhưng lạ lùng chưa, cô gái không còn nữa. Chỗ ngồi trên xe kéo trống không và yên lặng một cách dễ sợ. Ông Trùm Mày sợ quá đến nổi gai ốc toàn thân, ông cấm đầu chạy thục mạng về nhà. Sáng mai lại, ông đem chuyện lạ hồi hôm kể cho ông Lý Trưởng ở làng Bình An nghe.

Người lão bộc trong nhà ông Lý Trưởng cho biết ở quảng đường gần cống Kẻ Trài đến bến đò Bao Vinh có một cái am nhỏ thờ cô gái bị chết trôi, trước đó độ năm năm, cô gái này bị chết nơi bến đò gần cống Kẻ Trài, xác nổi lên và tắp vào bờ, vướng vào gốc và rễ những cây sanh già cỗi nơi bến và nhiều đêm hay xuất hiện than khóc hay chận đường người qua lại để hỏi thăm, chuyện trò hoặc xin đi nhờ nếu gặp ai có phương tiện chuyên chở đi qua đó.

Theo người lão bộc (ông Ngọng) thì có lần hai người kéo xe bò qua đó cũng đã gặp cô gái từ dưới bến sông (Đông Ba) đi lên xin đi nhờ một quãng đường. Khi xe đi được khoảng nửa tiếng, thì bỗng nhiên họ nghe một tiếng "Bõm" như có vật gì rơi xuống sông.

Ngay lúc đó hai người đánh xe bò rởn tóc gáy vì cô gái trên xe đã biến mất tự bao giờ (lúc đó khoảng một giờ sáng). Ở Huế có một địa danh đặc biệt là Ô Hồ. Xóm Ô Hồ gần trường tiểu học Gia Hội (Huế). Anh Hinh trước ở làng Đại Lược sau lên thành phố Huế làm nghề đạp xích lộ Chuyện xảy ra vào mùa hè năm 1956. Ở Huế mùa hè rất nóng, anh Hinh thường đạp xe đến quá khuya mới trở về nhà.

Đêm đó, theo lời anh kể hình như là đêm 13 âm lịch, trời đầy trăng sao. Lúc đó khoảng 12 giờ khuya, anh đang đạp xe đi từ từ qua khỏi trường tiểu học Gia Hội và định tới chỗ quẹo sẽ đạp xe về đường đi Mười Gian. Khi chiếc xe xích lô vừa đến ngã ba thì anh thấy một người đàn bà đứng ngay nơi chỗ quẹo và đưa tay vẫy vẫy xe anh. Anh Hinh vội vã dừng xe lại. Dưới ánh trăng, anh thấy rõ gương mặt người đàn bà, rõ đến độ anh thấy nổi bật những dấu sẹo do bệnh đậu mùa để lại trên gương mặt người đàn bà.

Anh hỏi: - Chị về đâu?"

Người đàn bà vừa trả lời vừa bước lên xe: - Cho tôi đến Chùa Bà.


Khi xe sắp đến đường quẹo thì người đàn bà ra dấu ngừng xe và lấy trong ví ra hai tời giấy bạc trao cho anh Hinh rồi lầm lũi đi vào một khu vườn to lớn trồng toàn là nhãn và vải, anh Hing nhìn thấy hai tờ giấy loại 100 đồng và lấy làm lạ vì số tiền quá lớn cho một cuốc xe quá ngắn đường.

Hay người đàn bà đã đưa nhầm, tưởng đó là giấy 10 đồng, nhưng 10 đồng bạc cũng vẫn lớn đối với thời đó.

Vốn là người lương thiện, anh Hinh nghĩ bụng đêm quá khuya, khu vườn nhà quá rộng và sâu hun hút không tiện vào kêu cửa, chi bằng sáng mai đạp xe ngang nếu thuận tiện ghé lại xem thử ra sao. Thế rồi anh ta cất kỹ hai tờ giấy bạc loại 100 đồng vào cái bóp để trong túi áo.

Trước khi đạp xe về nhà, anh còn nhìn kỹ lại địa điểm mà người đàn bà có gương mặt rỗ hoa đã bước suống xe để vào khu vườn sầm uất. Điều đáng nhớ là ngay tại chỗ đó có một cây vông đồng rất lớn. Sáng hôm sau, khoảng 10 giờ, anh Hinh đạp chiếc xích lô đến địa điểm hồi hôm. Anh dừng xe lại bên cạnh cây vông đồng. Khu vườn rộng âm u và yên tĩnh quá, anh đẩy xe vào vườn. Xa tít phía trong khu vườn là căn nhà xưa cổ, cửa đóng then gài. Có lẽ gia chủ đã đi vắng.

Anh đẩy xe ra, quang cảnh yên lặng lạ thường, qua một giàn hoa lài rủ xuống thấp lè tè có một ngôi mộ. Ngôi mộ này được chôn trong vườn nhà. Trưa hôm đó, anh ghé lại cái quán cơm gần Ô Hồ để ăn trưa, khi mở cái bóp trả tiền anh ngạc nhiên không thấy hai tờ giấy bạc đâu cả.

Tìm mãi cũng chỉ có những đồng bạc lẽ mà anh đã có từ trước. Nhưng trong ví lại có hai tờ giấy trắng dài bằng cỡ hai tờ giấy bạc. Anh ngẩn ngơ suy nghĩ. Bỗng nhiên một cảm giác lành lạnh chạy dọc theo đường xương sống... như có một linh tính vụt đến... anh hỏi ngay người bán quán về khu vườn nơi gốc cây vông đồng và ngôi mộ trong vườn thì người bán quán cho biết như sau:

- Khu vườn đó là của ông Cả Đễ. Ông có một người vợ bé, bà này ở chung với bà vợ lớn và bị bà vợ lớn của ông Cả Đễ ganh ghét, hành hạ đủ điều. Cách đây hai năm, bà vợ bé bị bệnh đậu mùa, người trong nhà sợ bị lây bệnh tìm cách lánh xạ Sau đó bà vợ bé chết.

Ông Cả Đễ thương tiếc vô cùng, chôn ngay trong vườn. Hiện nay trong ngôi nhà ấy chỉ có một mình ông Cả Đễ thui thủi sống qua ngày nhờ nhuận lợi thu hoạch trong vườn mà thôi. Bà vợ lớn thì đã bỏ vào Đà Nẵng lấy chồng khác.

Ông Cả từ đó có vẻ tàng tàng và mất trí... " Anh Hinh nghe đến đó thì tự nhiên tay chân run rẩy, mặt mày tái mét. Lúc bấy giờ anh mới kể hết mọi sự cho người chủ quán nghe.

Sau cùng người chủ quán nói: - Như vậy là anh đã gặp đúng người vợ bé của ông Cả Đễ rồi! Với lại gương mặt rỗ hoa thì chính là bà ấy rồi, nhưng lạy vong linh bà ấy, bà linh hiển quá, tuy rằng bà ấy trả cho anh hai tờ giấy bạc giả, nhưng theo ôn mệ (cha mẹ) tôi ngày trước thường kể thì những người đã giúp đỡ ma thường hay được phù trợ.

Như anh đã có lần chở hồn ma bà vợ bé ông Cả, chắc anh cũng sẽ đắt khách cho coi... "


Bonus thêm: 10 cách gọi ma hiệu quả vô đối (nếu dám thử):
Cách 1 :Cầu cơ (Được sử dụng nhiều nhất ) :

-Chuẩn bị :tờ giấy to viết lên đó những chữ cái ,kể cả dấu má ,.
Vẽ một vòng tròn ở tờ giấy
Phía trên vòng trong vẽ 1 ô vuông đề :CÓ.
Dưới vòng tròn vẽ 1 ô vuông khác đề :KHÔNG
Các ô khác viết chữ cái và các con số (0-9), cộng với dấu (,.?`~ ') vẽ xung quanh
Một chiếc cốc nhỏ không có quai cầm tốt nhất là cốc dùng để thắp hương trên ban thờ (nếu không dùng 1 cốc khác màu trắng ,chấm 1 hạt chu sa làm miệng chén.)
Cần ít nhất 2 người để tham gia cầu cơ.

- Cách làm: Bốn người đặt một ngón tay vào chén (lúc này chén phải được hơ qua lửa ,úp chén vào vòng tròn giưã giấy) .Lần lượt từng người gọi "hôm nay ngày...tháng...năm...Chúng con là.....bao nhiêu tuổi....ở đâu...Chúng con thành tâm mời thần chén về có việc xin thần chén giúp đỡ.Nếu thần chén đồng ý thì cho chén chạy về chữ CÓ ,nếu không thì chạy về chũ :KHÔNG"
Nếu các bạn may mắn thì chén sẽ chạy rất nhanh ,có khi rất lâu.Nếu thấy chén có dấu hiệu chạy ,hay lắc chậm ,đừng nghĩ là do ai đó đẩy ,cười ,nếu ko chén sẽ dừng lại và rất lâu mới chạy.Khi chén nhích dần về chữ CÓ .Các bạn hãy hỏi một vài câu nào đó kiểm chứng như tên bố mẹ bạn hay gì gì đó (số đề chẳng hạn ^^")..Sau đó việc hỏi gì là quyền của ban.
Trong khi cầu cơ nếu bạn yếu bóng vía bạn sẽ nhìn thấy...ma (run)
Nếu bạn vía cao thì ko thấy đâu ^^.Việc cầu cơ này rất nguy hiểm (từng bói 3 lần rồi ....) cho những ai yếu bóng vía,nên những người yếu bóng vía tôt nhất đừng nên thử (cười )

Cách 2 : Gọi ma đói.


Ma đói là những người chết đường ,chết chợ linh hồn ko về được nhà ,cũng ko được siêu thoát ,vất vưởng bờ bụi.Không ai cúng tế nên gọi là ma đói.
-Chuẩn bị : 2 bát cơm ,một bát canh.
Một lọ cắm hương
Thẻ hương
hai ngọn nến
và bát không ,đũa (tùy thuộc vào số người ,mỗi người 1bát ,một đũa).

-Cách gọi:Ra chỗ ngã tư ,thắp nến ,thắp hương lên.Dùng đũa gõ vào bát .Dần dần bạn sẽ thấy được ma đói đến bốc cơm ăn.Bạn phải gõ liên tục như thế ma mới không nhìn thấy bạn.nếu bạn dừng lại sẽ rất nguy hiểm .....

Cách 3:

Chuẩn bị : ít nhất phải có 5 người
Một con mèo đen

Cách làm: Đến một chỗ đất có nhiều cây,buổi tối nha ,chơi trò chơi trốn tìm ,người phải đi tìm ôm con mèo đen trên tay.Sau đó đi tìm mọi người .Chắc chắn nếu chơi nhập tâm ,thì sẽ ko tìm thấy 1 người vì người đó bị ma che mất.Nếu muốn tìm thấy người đó hãy thả con mèo đen ra .Nó sẽ dẫn bạn đến chỗ người đó.

Cách 4: 12h đêm chải đầu trước gương ,vừa chải vừa gọi tên con ma mình muốn gặp.

Cách 5: Nếu bạn nghi có ma theo mình hãy đứng rộng 2 chân bằng vai ,từ từ cúi xuống nhìn qua 2 chân....

Cách 6: Trong nhà mở ô.

Cách 7: Đổi mắt người chết.12h đêm ,đến ngôi mộ mới cất mả,đào lên ,dùng đất ở đó (chỗ vùng mắt) bôi lên mắt mình)

Cách 8: Đến 1 chỗ nghi là có mà 3 người đứng ở 3 góc ,lần lượt người này chạy đến vỗ vào vai người thứ nhất ,người thứ nhất chạy đến vỗ vào vai người thứ 2 ,cứ thế sẽ ko chơi được 2 lần vì chỉ có 3 người mà 4 góc...Tuy nhiên cứ chơi như vậy trong 30' sẽ chơi dược 2 vòng vĩe có người thứ 4 xuất hiện......Nên làm lúc trời tối.

Cách 9: Mặc đồ người chết ,ngủ trong áo quan ,thắp hương ,nhờ bà đồng cúng khấn .Bạn có thể đến thế giới người chết ,thời gian bạn có là thời gian que hương cháy hết .Bà đồng sẽ dùng chuông để gọi bạn .Nếu lúc đó bạn ko vè kipn thân xác thì bạn...die

Cách 10 : 12 h đêm lên sân thượng ,cầm theo cái gương ,giơ về phía mặt trăng.(Cách này là do bói chén hỏi .Thần chén bảo thế nhưng sợ chết .Ai dám chứ tôi tì ko à)
Nguồn: Sưu tầm
Box chuyện ma là phải thế lày lày...

Monday, January 3, 2011

10 hiểu lầm thường gặp

Thiên tài Einstein không hề học dốt, chuột không hề thích pho mát, và Napoleon không lùn như mọi người vẫn nghĩ.
1. Einstein học dốt

Nhiều thế hệ trẻ em được dạy rằng thiên tài, chủ nhân giải Nobel này học kém ở trường phổ thông, nhưng điều đó là một kiến thức nhầm lẫn hết sức.Trên thực tế, ông đã học rất giỏi, đặc biệt là các môn khoa học tự nhiên trong đó có toán (không có gì khó hiểu cả).
2. Con người tiến hóa từ khỉ không đuôi
Darwin đã không nói cụ thể như thế. Nhưng người ta đã trích dẫn sai lời của ông. Ông chỉ phát biểu rằng chúng ta, và loài khỉ không đuôi có dạng giống người (ape), và loài vượn từng có chung một tổ tiên, từ rất rất xa xưa.
3. Napoleon là người lùn
Thực ra Hoàng đế nước Pháp cao khoảng 5 feet 7 (khoảng 1m7), chiều cao trung bình trong thế kỷ 18, 19. Vậy do đâu mà có giai thoại này? Có lẽ ông luôn luôn xuất hiện cùng với đội cảnh vệ, những người phải đạt tiêu chuẩn về chiều cao hơn người.
4. Thomas Edison phát minh ra bóng đèn
Edison phát minh ra rất nhiều thứ. Ông có lẽ là nhà phát minh nổi tiếng nhất trong lịch sử. Nhưng trên thực tế, ông không phát minh ra bóng đèn mà chỉ phát triển nó. Người tìm ra bóng đèn trước cả Edison là một người Anh, Joseph Swan.
5. Columbus tin rằng Trái Đất dẹt
Columbus có thể không biết thế giới rộng lớn như thế nào, nhưng ông không lo lắng mình sẽ rơi ra khỏi mép của nó.
6. Lưỡi có những phần cảm nhận vị khác nhau
Bạn có những tế bào thần kinh cảm nhận vị khác nhau ở lưỡi và một số tế bào nhạy cảm hơn số khác. Nhưng chúng không phân chia ra những phần khác nhau một cách rõ ràng.
7. Nước chảy khác nhau ở hai bán bán cầu
Điều đó hoàn toàn không đúng. Rất tiếc.
8. Người Viking đội mũ gắn sừng
Người Viking có thể được mai táng với những chiếc mũ và những chiếc sừng đựng đồ uống. Khi những người Anh thời Victoria khai quật, họ cho rằng những chiếc mũ này có sừng. Trên thực tế, những chiếc sừng không gắn vào mũ.
9. Chuột lemmus tự tử tập thể
Loài chuột tội nghiệp này đôi khi liều mạng để tìm thức ăn đến mức, theo BBC, có thể “nhảy từ trên cao xuống nước” để kiếm ăn. Nhưng chúng không hề có ý định tử vẫn tập thể.
10. Pho-mát là thức ăn ưa thích nhất của chuột
Chuột thích nhất thức ăn có nhiều đường cũng như bơ lạc và ngũ cốc. Vì thế một thanh bánh Snickers cám dỗ với chuột hơn nhiều so với một miếng pho-mát.
Theo Vietnamnet